Bá Chương
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Danh từ:
- Tên tự của Lão tử: "Bá Chương" là tên tự (tên chữ) của Lão tử, một nhà tư tưởng, triết gia vĩ đại thời cổ đại Trung Quốc, được coi là người sáng lập Đạo giáo.
Ví dụ sử dụng
- Danh từ:
- Lão tử, tên thật là Lý Nhĩ, tên tự là Bá Chương. (Lão tử, tên thật là Lý Nhĩ, tên chữ là Bá Chương.)
- Theo sử sách, Bá Chương là tác giả của Đạo Đức Kinh. (Theo sử sách, Bá Chương là tác giả của Đạo Đức Kinh.)
Các cách sử dụng nâng cao
- Dùng trong văn cảnh học thuật, lịch sử: Từ "Bá Chương" chủ yếu xuất hiện trong các tài liệu nghiên cứu về lịch sử triết học, tiểu sử các danh nhân hoặc các văn bản cổ.
- Các học giả thường thảo luận về tư tưởng của Bá Chương. (Các học giả thường thảo luận về tư tưởng của Bá Chương.)
Biến thể và từ gần giống
- Lão tử: Danh xưng phổ biến nhất, có nghĩa là "bậc thầy già", dùng để chỉ cùng một nhân vật.
- Lý Nhĩ: Tên thật của Lão tử.
- Lão Đam: Một danh xưng khác của Lão tử.
Từ đồng nghĩa
- Lão tử: (Danh từ) Cách gọi thông dụng và phổ biến nhất.
- Lão Đam: (Danh từ) Một tên gọi khác.
Lưu ý sử dụng
- Tính chất từ vựng: "Bá Chương" là một danh từ riêng, một thuật ngữ lịch sử-triết học. Từ này không được dùng trong ngôn ngữ giao tiếp hàng ngày mà chỉ xuất hiện trong các văn bản học thuật, lịch sử hoặc khi nhắc đến tiểu sử của Lão tử một cách chi tiết.
- Không có nghĩa nào khác: Trong tiếng Việt hiện đại, "Bá Chương" không mang bất kỳ nghĩa phổ thông nào khác ngoài nghĩa là tên tự của Lão tử. Đây không phải là một từ có thể tách lẻ để phân tích nghĩa của từng thành tố "bá" hay "chương" trong ngữ cảnh này.
- Tên tự của Lão tử